Được đền bù theo quy
hoạch của nhà nước, hay bán đất cho tư nhân đầu cơ bất động sản một số nông dân
không biết dùng số tiền vào đúng mục đích dẫn đến tay trắng lại hoàn trắng tay.
Nhớ lần nhà tôi chuyển
về quận 2 vào năm 2003, đỉnh điểm của cơn sốt đất. Dù chỉ cách quận Bình Thạnh
một cây cầu, khi ấy còn chưa có hầm Thủ Thiêm, nhưng đối với tôi, quận 2 như một
thế giới khác.
Biết nói sao cho rõ đây... Tôi đã choáng ngợp vì cách tiêu
tiền của một số người. Mới được nhận một
khoản tiền lớn sau khi được bồi thường ruộng đất một số người từ chân đất lên đại
gia, tiêu tiền không tiếc tay.
Họ mặc những bộ quần áo lòe loẹt không theo mốt nào, mang
dép lào, "cưỡi" trên những chiếc "a còng" Nhật mới cáu - loại
xe "sang chảnh" nhất vào thời điểm đó. Nghe nói còn có một ông
bác xách "giỏ đệm" ra Gia Long - Lý Tự Trọng mua luôn "một tá a
còng" cho đám con cháu.
Rồi câu chuyện ba cha con anh Tuấn đường Nguyễn Hữu Thọ, quận
7, tôi nghĩ chúng ta nên nhìn nhận lại một số việc.
Anh Tuấn nghèo khổ, nuôi hai con gái dưới một mái lều. Nghề
mưu sinh của anh là dán decal điện thoại, một nghề nho nhỏ nhưng ít ra cũng tạm
sống qua ngày.
Mọi chuyện thay đổi từ khi cộng đồng quan tâm và quyên góp
60 triệu đồng hỗ trợ cho ba cha con anh, hi vọng cuộc sống của họ sẽ khá hơn.
Nhưng vì không biết cách đầu tư, tiêu hết tiền từ thiện, anh Tuấn lại lay lắt
bên đường, còn hai đứa bé phải gửi vào chùa.
Chuyện đáng buồn, nhưng không mới lạ. Một người đàn ông mang
trên vai trách nhiệm nuôi nấng hai con, nhưng anh Tuấn đáng trách vì chưa ý thức
và biết rằng cơ hội quý giá đó chỉ xảy ra một lần.
Còn những nhà hảo tâm và tổ chức đại diện nhận đóng góp từ
công chúng có bao giờ nghĩ nên giúp ba cha con họ một bộ đồ nghề, một mái ấm
đơn sơ nhưng bền vững... hơn là chuyển cho họ số tiền mặt đó? Một
người chỉ biết làm ăn lam lũ thì sao có ý thức làm giàu, có cách tiêu tiền hợp
lý.
Cho "cần" hơn cho "cá" - câu nói của ông
bà ta chớ có sai. Tôi từng nghe người ta nói người càng nghèo, khi có tiền,
càng xài hoang. Nghe có lẽ phi lý, nhưng ít ra trong trường hợp anh Tuấn, tôi
nhận định điều đó khá đúng.
Thói tiêu xài của họ làm thay đổi cả cách bán buôn của hàng
quán tại quận 2. Bia chỉ bán "ken",
không "cọp" không
"sì" gì hết. Đi gội đầu ở một cửa tiệm nhỏ bé, "xoàng
xoàng" phải típ 200.000 đồng, không thì bị khinh. Phá giá, lúc đó tôi chỉ
biết than thầm như vậy. Nhưng không lâu sau, những đại gia "chân đất"
đó bán hết đất, tiêu hết tiền, mọi việc lại trở về bình thường, chỉ là không hiểu
họ đã đi đâu, làm gì khi cái nghề cha ông không còn đất mà làm.
Thông tin xem thêm trong ngày:
Thế giới trẻ thơ với những trò dân gian.
game hay cho di động của bạn
thế giới game dân gian trong điện thoại


0 nhận xét:
Đăng nhận xét